Thứ Năm, 5 tháng 11, 2009

nov 5 .... the past

CHÁN
đã lâu rồi...
khi bứơc tiếp con đường năm 2
những thay đổi , nhưng~ hiện hữu...
loay hoay lại
mơ hồ ta thế đó
tươi tinh~ cho 1 lần dài lâu
hối hận cho sự muộn màng
ta
ngẫm nghĩ chỉ mình ta
cô độc ...biết tự đứng 1 mình , bít chỗ ta đang bước , bít không j` là wá trễ
nhưng vẫn cô độc mãi thôi
ta bít lời nói hok là tất cả
tình yêu là j` nếu thiếu vắng 1 lời yêu chân thành
nhưng vẩn mộng mị , ............. chấp nhận sự im lặng chỉ mình ta bít
ta đầy người ra xa , quay lưng lại với cuộc đời
rồi trách , rồi hận
chới với sau cơn say
ta tĩnh ..vẫn hok thể thốt lên 1 lời ..níu kéo ai kia lại
ta quyết định buông , dù trong lòng bao dằng xé
khi nước mắt lẩn tiếng cuời , ta vẫn câm nín
ta ..hơn xưa
cuộộc sống mới , suy nghĩ mớiới
ta bây jờ hok muốn lại xưa
ta chỉ là ta sau bao ngay` đắm đuối

Thứ Hai, 1 tháng 6, 2009

the art game



the game !!!





which side won the game ?


loiter away my time


gird up my loins , a lone traveller


in a losing game I'm a failure


B

nothing

the past, my future

Thứ Bảy, 30 tháng 5, 2009



what a blank such a life is !

I bridle my desires.. my mind was a complete blank .
A blank existence .
A blank look .
What a blank such a life is !
Black room...and my face
Image
Stay at home , I learn a lot which I cannot image . Know that , friends isn't all . not telephone, not message ,and not something ......
Try my best .
Finish this picture , I come back home again .now just want to stay at home
Through no fault of their own . we ourselves are at fault .... don't thrust the blam on another .
little things amuse little minds
I want to be blind to someone's faults . I don't want to have a blind fury. It happens.
those words brought forth violent protest

Thứ Ba, 12 tháng 5, 2009

những chuyến xe sau


nhớ, luc' mới lạ lẩm trường lớp, wen bạn , wen chị
cảm giác ấy thật là vui
vẫn nhớ , man mán cái khắc to` mo` khi chị chở nhỏ về
cả đoạn đường xa thế , 2 người sẽ nói gì với nhau , làm sao kiếm đủ chuyện để nói được trong cả chừng ấy thời gian
rồi chợt nghĩ nếu là mình ngồi sau con người ấy ,thì sẽ thế nào nhĩ ? chắc lôi cả những mớ rắc rối bòng bong hỗn loạn ra mà kể mất,nhưng lại chợt nghĩ ừ là mình thì im lặng là chắc , nghĩ rồi lại ngồi cười
cười vì cái ngớ ngẩn , ngu ngơ thời ấy
giờ, thân chị , có lẽ cũng có thể gọi tàm tạm là hiểu chị [ chắc cũng chỉ tí tẹo đủ để bít con người chị ], thì cũng là lúc người ngồi sau ấy thi thoảng là mình , thì mới hiểu những cuộc đối thoại ấy còn có vô số nữa, cả đoạn đưởng dài thế chẳng thể nào mà kể hết....
và em nói thật nhiều , những suy nghĩ chưa kịp gạn lọc, mơ hồ
em nói chỉ đơn giản là em muốn nói những gì em biết cho chị
thế rồi , mọi chuyện trôi wa cùng những chuyến xe..,vẫn không dừng lại đó cứ tiếp tục
.......
cứ thế mà em tách chị
những chuyến xe sau
[có lẽ nói quá nhiều , biết quá nhiều và cũng sau quá nhiều chuyện , em đã dừng lại để suy ngẫm ,.. và có lẽ em hiểu " cái hiểu mà đến bây giờ vẩn mơ hồ trong em '' nhưng vô tình nó đã để lại khoảng cách]
và giờ , trên chuyến xe . em lại trở lại như suy nghĩ ban đầu , em lại chỉ muốn im lặng ...IM LẶNG suốt chiều dài đoạn đường

Chủ Nhật, 3 tháng 5, 2009

NGƯỜI NÀY VÀ NGƯỜI ĐÓ



Ta chọn người này vì không dám bắt đầu lại từ đầu
ta chọn người này vì sợ những bất trắc ở một cuộc đời mới
ta chọn người này vì mọi người chung quanh ta vẫn luôn mong đợi
những-người-sống-giùm-cuộc-đời-ta...
*
Tại sao ta chọn người này? điều giản đơn quá mà
có một người chờ ta sau một ngày mệt mỏi
có một người thấm ướt khăn và lau dùm đôi bàn tay dính bụi
có một người giặt phai một mùi hương trên áo mà không cần hỏi
mùi hương ấy đến từ đâu?
*
Ta không chọn người đó bởi không tin vào những gì bền lâu
những giấc mơ nửa đêm về sáng
thương một người cũng như đánh rơi một giọt nước mắt
quyền quyết định đã thuộc về những hạt cát
nơi tiếp nhận giọt nước mắt buồn kia
*
Ta không chọn người đó vì muốn từ chối những gì thuộc về... ngày xưa
những tuyệt vọng khi yêu một người mà cam tâm lãng quên thế giới
làm điều gì cũng sợ người kia sẽ đau nhói
nhất là lúc cuộc đời đưa ta về qua những hẻm tối
vẫn luôn luôn nhìn thấy một vì sao!
*
Khi được quyền chọn lựa ta đâu biết mình đang hạnh phúc xiết bao
có cơ hội nhìn thấy nụ cười hơn nước mắt
ta cho phép ta buông tay nơi này và giữ chặt ở một nơi khác
miễn sao lòng mình đủ thanh thản
cho những lần đối mặt ở ngày sau
*
Không cần biết người này cũng chênh vênh ngay từ lúc gật đầu
nỗi mơ hồ của người đứng trong làn sương mù buổi sáng
chỉ muốn bước chân tiếp theo sẽ đi cùng một người thân thiết
đi và cố tin vào một tình yêu bất biến
không chút nghi ngờ lẫn nhau!
*
Không cần biết người đó sợ đến mức nào cảm giác ngồi trong đêm thâu
chẳng dám nằm xuống vì biết rằng không muốn đứng lên nữa
tại sao yêu một người mà không thể tựa vai vào người đó
yêu một người mà phải học cách đứng một mình trong chiều gió
nhìn hơi ấm cứ cạn dần đi...
*
Khi ta chọn người này và trả lại người đó về trong ý nghĩ hoài nghi...
(và nỗi hoài nghi như thế nào chắc có lẽ chỉ riêng mình ta biết!)


*

Ta chọn người này vì đã bước bên cạnh ta dài lâu

ta chọn người này vì một đôi lần ta được chia sẻ

ta chọn người này vì có một ngày mưa ta được về trong chiếc dù xa lạ

ta chọn người này vì nghĩ rằng ta đã mắc nợ một điều gì đó không thể gọi tên...

*

sao ta chọn người này...

lẽ ta cũng đã quên...

có những quyết định trong đời không cần những lí do chính đáng

ta gật đầu giản đơn như bao cái gật đầu khác

nắm một bàn tay mà không bận tâm nhiều đến cảm giác rồi cứ thế bước đi

*

Tại sao ta không chọn người đó cho một lần đổi thay

người đã khóc như trẻ con khi mơ về

trong giấc ngủ người đã nói dù có ôm hôn ta vạn lần cũng không đủ

cho tất cả thương nhớ này...

Ta không chọn người đó như không chọn một ngày mưa bay

(nhưng ta chọn người này cũng đâu phải bởi ta yêu nắng ấm...)

ta không chọn người đó vì tin rằng cuộc đời quá rộng

(nhưng ta chọn người này cũng đâu phải bởi cuộc đời nhỏ nhoi

Tại sao ta không chọn người đó cho nước mắt lẫn với tiếng cười

hay ta chọn người này để mong được bình yên mà sống

nhưng làm sao biết sóng gió thì nhạt nhòa hơn là câm lặng

làm sao biết bình yên không chứa đựng trong lòng mình vực thẳm ...........
làm sao biết bình yên không chứa đựng trong lòng mình vực thẳm?

Thứ Bảy, 25 tháng 4, 2009

MÀNH TREO TRƯỚC GIÓ




nắng
nhạt nhòa vương nắng
hắt
có chút đó lọt song thưa
xen kẻ .......
rỗng đặc
đặc rỗng
rơi rớt giọt vàng .......hoắc
.
.
.
.
.
căn phòng tối
đen ngùn ngụt
đặc quánh , hun hút
thư thả........bất chợt
tối
lắng đọng bóng hắt
....
đánh tan không gian bong' che nắng
khuấy động ,
nắng vỡ vụn
rơi lả chả vàng ươm cả góc phòng
căn phòng nhuộm nắng
.
.
[ngày trưa bóng hắt
song thưa khe lọt]
.
.
.
.
.
gió
trưa đứng gió
bỗng lùa ...
lọt khe mành phất , va đập thanh khung
âm thanh hỗn tạp
nhiễu loạn
phối gió ,... nắng
.
.
.
.
mành
treo lủng lẳng
lửng lơ
nhịp thanh gõ phối gió
song thưa chứa nắng
lại đặc , lại rỗng
..........
.
.
.
.
ta ,
trưa hoắc
đứng gió
phòng tối
mành treo
......
rối rắm
đầu óc ta chệnh choạng
.......lững thững ta ngồi
.
.
NẮNG , GIÓ, MÀNH , PHÒNG..................MỖI TA