Thứ Bảy, 29 tháng 5, 2010

Sắp hè !!!


[đây có thể là bài blog cuối tháng 5]

1 cn cuối cùng của tháng 5

17/6 này hắn về là được nửa năm ,bắt đầu từ 17/12 /09

thời gian nhanh quá nhỉ , chúng ta đã qua năm 3 ròi đó .phút chốc cũng trôi nhanh đến lúc ta ra trường thôi rồi mỗi người lại 1 nơi thôi

yêu đương là thế đó, quen nhau để rồi chia tay ...

lại 1 sự thực hiễn nhiên nửa mà nhỏ chẳng thể nào chấp nhận được chỉ biết câm nín phó mặc

cn cuối tâm trạng nhỏ cứ sao sao ấy , vừa như nhớ , vừa như hờn , như muốn làm 1 cái j` đó, bức bối khó chịu

nhỏ chả mong chờ gì nữa , chỉ bít hy vọng vào tương lai đừng quá phũ phàng, cứ thế mà hết năm thôi , rồi nhỏ cũng ra trường , hắn cũng thế , bạn bè hắn cũng thế , bạn bè nhỏ cũng vậy ..tất cả cùng ra trường , tất yếu mỗi người 1 phương , nhỏ ,hắn, lũ bạn

thú vị ..có thể chẳng bao giờ gặp nhau như là những người chưa từng quen nhau . như thế đó rồi tất cả lại có những mối quan hệ khác , cuộc đời khác , quan tâm đến nhiều thứ khác .. và tất cả chẳng có gì khác ngòai điểm xuất phát chung, ĐH Mỹ Thuật ( chúng ta có thể khác tất cả nhưng tất nhiên mãi mãi vẫn gặp nhau ở 1 điểm chung , vẫn mãi là những người bạn)

cùng cố gắng nha lũ bạn của tui , và hắn

bài entry kết thúc tháng 5 ...hè rồi các bạn ơi ... cb đón chào năm 3 thôi_ 1 năm với nhiều thay đổi khác

Chủ Nhật, 23 tháng 5, 2010

chọc tui điên


khó chịu wá

wen nhau 4 tháng mà giận nhau hơn nữa

gặp nhau 5 ngày thì dành hẳn 2 ngày để cãi nhau

tôi muốn say bye bye lắm ròi anh bít hok

anh cứ cái thái độ đó, anh bít tôi suy nghĩ gì hok

anh nhàm chán lắm rồi

không có anh tôi vẫn tự làm đc chứ , nhưng tôi vẫn thik anh làm giúp đó ... vì tôi muốn được anh quan tâm như cái cách anh quan tâm U đó. anh nói cuộc tình t2 hok thể nào như mối tình đầu được , tôi chấp nhận, im lặng

anh chưa thể nào hết yêu U đâu , và anh cũng chã yêu gì tôi đâu ..đơn giản thật , anh cần 1 người giúp anh cười . và trong số lựa chọn của anh tôi vô tình xếp đầu bảng

nhiển nhiên tôi thành bạn gái anh, anh hững hờ tôi vẫn chạy theo như 1 con ngốc,

anh muốn tôi chỉ nên lắg nghe mỗi khi anh la lối , phán xét người khác , anh chỉ trích thầy cô tôi phản đối anh bảo sao tôi khoái chọt anh , anh làm như tôi rãnh lắm

tôi không thế nữa đâu , tôi đã nhận ra được bản chất của anh rồi

cứ ôm khư khư cái cô gái hòan hảo của anh đi , tôi sẽ cố gắg để làm anh không nhậận ra tôi đang thay đổi anh chàng đẹp trai ạh

ùh , vậy thì thôi chả bao giờ tôi nói cái j` nữa đâu , anh giờ dzui thì tôi chơi không thích thi` minh` thôi anh nhỉ

cứ vậy đi rồi sẽ đến lúc anh hối hận , tôi hứa anh không thoát khỏi tôi đâu trừ khi tôi cảm thấy thế là đủ

cầu cho anh học khoa sơn dầu và cũng chúc anh may mắn

anh ngán chân tôi đủ rồi

Thứ Sáu, 21 tháng 5, 2010

dây thòng lọng


tôi đã tự đưa mình vào tròng...........
như 1 sự mộng mị trong cơn say , chới với sau cuộc vui bao giờ cũng là nỗi ám ảnh



Thu, ngồi trong căn phòng , đặt mình lên chiếc ghế sôfa xám. bên kia căn phòng chiếc radio vẫn hoạt động với chương trình yêu thích. Nằm vắt vẻo,Thu mắt nhắm nghiền, nhưng suy nghĩ thì không thế mông lung, nó đủ mạnh để không đưa cô vào giấc ngủ, mộng mị trong dòng suy nghĩ cứ đeo bám cả tối
1 buổi tối đáng lẽ bình thường như bao buổi tối khác, 1 tối có gió.. Thu vẫn nằm đó, mặc kệ mọi thứ, toàn thân Thu giờ đã lõng lẽo tựa hồ như chỉ còn lại 1 cái xác , chỉ còn đầu óc là vật thể duy trì sự sống còn lại. nó cuốn lấy cô như chẳng bao giờ muốn cho cô gái yếu đuối kia 1 khắc nghĩ ngơi
Gạt qua thứ âm nhạc ầm ĩ kia, thứ âm thanh mà giờ cô cho là quái đản phát ra từ chiếc radio mà như thường lệ hoạt động vào mỗi giấc chiều , Thu mặc tất cả , chán nản , buông xuôi. trong Thu giờ chỉ còn lại dòng chảy của suy tưởng đan xen, bắt chéo , cô lập con người.
20h, Thu bắt đầu rã rịu sau cú dằn xé nội tâm. Vật vờ THu chợt nhận ra tối nay có gió , cơn gió đầu mùa của đợt khí khô đánh vào Việt Nam cuối tháng 4, ..
sự xô lệch của ý thức ...sự xô lệch của khí quyển ...Thu đang tự hành hạ mình sao ???
when you believe_leon jackson ...chợt phát hiện ra chiếc radio vẫn ra rã, Thu bắt đầu nghêu ngao hát , hát trong vô thức, hát mà khi đầu óc vẫn còn xoay vòng với mớ câu hỏi vô định.
choạng tối , bây giờ chắc hẳn đã 22h, mẫm lại Thu bật cười thành tiếng chua chát , tiếng cười sặc sụa vỡ oang bầu không khí tĩnh mịch của đêm. Nụ cười quá méo mó...nó là sự giả tạo của cô gái 20 tuổi tức tưởi với triết lý sống cùa mình .khi nhận ra tất cả đều là ngộ nhận con người ta không khỏi tự làm đau bản thân mình. Thu đã bị đời xô ngã. đau hơn chính cái triết lý 1 thời thôi thúc cô sống ..nay lại ùa nhau vỡ òa như 1 sự thật hiễn nhiên nó phải thế. đúng quy luật xoay vòng của trái đất..Thu không chấp nhận được , nói đúng hơn là con người ngang bướng của cô không bao giờ cho đó là 1 điều tất yếu..Với cái tuổi đáng lẽ nên khám phá , Thu già cỗi bởi lối sáng tạo suy nghĩ ấy . và thế THu cố chấp không nhận ra mình đã sai.có lẽ cũng bởi thế mà Thu bị quẳng lại đời 1 mình như vứt bỏ 1 thứ đồ dùng đã hết hạn.Như chính lúc cô yêu hắn ,chia tay hắn, Thu vẫn kiểu cố chấp cổ điển áp đặt suy nghĩ. con người đâu phải vật vô tính, nhất là với 1 thằng đàn ông phải gọi là từng biết mùi đời , càng tù túng thì người ta càng muốn vùng vẫy.Phải có lẽ Thu không sai nếu đừng cho đi quá nhiều,và đừng hy vọng mình nhận lại được. hắn phũ phàng thật nhưng người sai vẫn lại là cô. Thế mới đau chứ.Thu tự đưa mình vào tròng rồi tự loay hoay tháo nút thắt đâu ngờ sợi dây càng siết chặt. Thu trắng tay. Hay đơn giản sau cuộc vui THu đâu ngờ bỏ cô chỉ là vấn đề thời gian. bất cứ khi nào hắn muốn Thu cũng chỉ là 1 món hàng đã qua sử dụng chỉ còn mỗi việc chờ ngày hết hạn. vậy mà THu vẫn ngạo mạn cứ như nắm trong tay hết thảy mọi thứ kể cả hắn.Thu nghĩ mình hiểu rõ hắn , mù quáng rằng hắn không thể bỏ cô khi cả thế giới chả tìm đâu ra 1 cô nàng yêu hắn nhiều đến thế. tự tin là 1 lợi thế , nhưng khi áp đặt cái lối suy nghĩ dã man ấy cộng thêm phóng thoáng của mình Thu tự đưa mình từ sản phẩm trưng bày xuống hàng safe off.Dễ dàng cho đi nhưng khó khăn khi đòi lại,Thu muốn nhận lại cả tiền lời với thứ sản phẩm vừa cho không.Nực cười cô không hề biết mình bị cướp sạch cả vốn.Cơ bản Lý thuyết đôi khi đánh lừa ta một khi áp dụng quá cứng ngắt khô khan.Rằng cho đi rồi sẽ được nhận lại. Thu vô tình đánh mất giá trị bản thân và ...v
ô tình đó lại là lý do để hắn bỏ cô hoàn hảo nhất.Thu nhớ lại cái cách hắn phone cho cô vỏn vẹn:"Mình chấm dứt đi". Nhắm mắt, đầu mặc định Phải chi Thu đừng quá yêu hắn
Căn phòng tối,chiếc ghế sofa xám ....căn hộ chung cư quá bé nhỏ với THu,lúc này nó bức bối , mặc nhiên bao quanh lấy tiếng cười như 1 sự nhượng bộ. giọng Thu càng lúc càng chua chát, cho thỏa mọi so sánh khập khiễn đeo đuổi.Thu cười để sỉ để nhổ vào đời những hờn căm.. hay chỉ để muốn cảm nhận chút gì đó còn lại của niềm vui qua thứ âm thanh mà đời mang lại cho người con gái trẻ này? Thu cười vì nguyên do gì ngay chính Thu cũng mộng mị , chỉ biết cái cười ấy không sẽ không đủ để đưa cô đi tiếp chuỗi ngày sau..

22\5\2010
bảo ngâu

Thứ Năm, 20 tháng 5, 2010

bua~ mu'n ghi 1 bai` blog ma` hok doc ma'y tinh' dc
cai' computer o nha` nhiu` bua~ cu' nham nham~
tuc ghe ma` phai co'
bua~ cung~ uc' che' nhiu` thu'
... bi duoii roi` bua nao` ghi tiep

Chủ Nhật, 9 tháng 5, 2010

đúng không anh nhỉ ???


hình như càng sống trong sự bảo bọc người ta mất sự quí trọng
tôi . đag lo lắg yếu đuối trong suy nghĩ , cuộc tình đầu với 1 ng phức tạp và hình như chẳng hề yêu mình làm tôi sợ
sợ lại bị bỏ rơi , wẳng lại giữa cuộc sốg như 1 món đồ hết hạn sử dụng
sợ anh giống suy nghĩ của em ..tất cả bọn con trai đều thế
em tự bảo mình luôn làm chủ đc mọi tình huống , em bản lĩnh lắm ,em hok như người ta , em là em như ta la` ta ... em luôn bít lúc nào mình cần chấm dứt và em nghĩ mình luôn bít chắc chuyện j` sẽ xảy ra và nó phải xảy ra như ý em muốn
NHƯNG dường như không fải thế , em lầm ư ???. bạn bè bảo em yêu anh nhìu hơn em nghĩ ,rằg chỉ có anh mới có thể chia tay em như cắt dứt 1 sợi dây bám víu chân anh, hoặc thể anh làm em mệt mỏi đến nổi em fải cố buông anh ra dù lòng nhìu níu kéo , cũng có thể anh lại áp dụng cái chiêu cũ rích ấy như khi anh đánh vào tâm lý của đứa con gái đầy kiêu hãnh hay chỉ có thể là bài tập nhìu anh không còn thời gian quan tâm em
nhìu nhìu chiêu thức khác mà khi vào đại học ta vô tình học được anh nhỉ ?
họ nói thế đúng hok anh , anh bảo em mạnh mẽ lắm cứ như 1 đứa con trai trong khi ấy anh lại yếu đuối như thể 2 chúng ta lại trái ngược nhau ấy ..nhưng sao em thấy mọi chuyện anh đều là người quyết định ..và sao em chỉ biết đi theo anh mà im lặg thế , sao em thấybhình như lời mọi người nói đúng ấy ... chẳng lẽ suy nghĩ em sai sao .. chằg lẽ đó chỉ là cái ngụy biện trong suy nghĩ của em sao ???
vậy anh ... anh là ai ...anh có đúng với cái em sợ khok ... anh có chỉ wen em như muốn thử quan tâm 1 ai đó để đc yêu thương lại , vì anh sợ lại thất bại như lần đầu , sợ quá nhìu đàm tếu như lần sau , anh chọn em như 1 con đường an toàn để nghỉ ngơi sau nhửng lần mệt mỏi , sau chuyến phiêu lưu thất bại của anh sao ...có phải anh chọn em vì em rất nghe lời và chắc chắn cho sự lưạ chọn của mình ,anh sẽ đc chứg tỏ bản lĩnh của mình , chứng tỏ là 1 thằng đàn ông và vì em chẳng thể rời xa anh nếu anh chưa muốn..đúng vậy không anh nhỉ???