
tôi đã tự đưa mình vào tròng...........
như 1 sự mộng mị trong cơn say , chới với sau cuộc vui bao giờ cũng là nỗi ám ảnh
Thu, ngồi trong căn phòng , đặt mình lên chiếc ghế sôfa xám. bên kia căn phòng chiếc radio vẫn hoạt động với chương trình yêu thích. Nằm vắt vẻo,Thu mắt nhắm nghiền, nhưng suy nghĩ thì không thế mông lung, nó đủ mạnh để không đưa cô vào giấc ngủ, mộng mị trong dòng suy nghĩ cứ đeo bám cả tối
1 buổi tối đáng lẽ bình thường như bao buổi tối khác, 1 tối có gió.. Thu vẫn nằm đó, mặc kệ mọi thứ, toàn thân Thu giờ đã lõng lẽo tựa hồ như chỉ còn lại 1 cái xác , chỉ còn đầu óc là vật thể duy trì sự sống còn lại. nó cuốn lấy cô như chẳng bao giờ muốn cho cô gái yếu đuối kia 1 khắc nghĩ ngơi
Gạt qua thứ âm nhạc ầm ĩ kia, thứ âm thanh mà giờ cô cho là quái đản phát ra từ chiếc radio mà như thường lệ hoạt động vào mỗi giấc chiều , Thu mặc tất cả , chán nản , buông xuôi. trong Thu giờ chỉ còn lại dòng chảy của suy tưởng đan xen, bắt chéo , cô lập con người.
20h, Thu bắt đầu rã rịu sau cú dằn xé nội tâm. Vật vờ THu chợt nhận ra tối nay có gió , cơn gió đầu mùa của đợt khí khô đánh vào Việt Nam cuối tháng 4, ..
sự xô lệch của ý thức ...sự xô lệch của khí quyển ...Thu đang tự hành hạ mình sao ???
when you believe_leon jackson ...chợt phát hiện ra chiếc radio vẫn ra rã, Thu bắt đầu nghêu ngao hát , hát trong vô thức, hát mà khi đầu óc vẫn còn xoay vòng với mớ câu hỏi vô định.
choạng tối , bây giờ chắc hẳn đã 22h, mẫm lại Thu bật cười thành tiếng chua chát , tiếng cười sặc sụa vỡ oang bầu không khí tĩnh mịch của đêm. Nụ cười quá méo mó...nó là sự giả tạo của cô gái 20 tuổi tức tưởi với triết lý sống cùa mình .khi nhận ra tất cả đều là ngộ nhận con người ta không khỏi tự làm đau bản thân mình. Thu đã bị đời xô ngã. đau hơn chính cái triết lý 1 thời thôi thúc cô sống ..nay lại ùa nhau vỡ òa như 1 sự thật hiễn nhiên nó phải thế. đúng quy luật xoay vòng của trái đất..Thu không chấp nhận được , nói đúng hơn là con người ngang bướng của cô không bao giờ cho đó là 1 điều tất yếu..Với cái tuổi đáng lẽ nên khám phá , Thu già cỗi bởi lối sáng tạo suy nghĩ ấy . và thế THu cố chấp không nhận ra mình đã sai.có lẽ cũng bởi thế mà Thu bị quẳng lại đời 1 mình như vứt bỏ 1 thứ đồ dùng đã hết hạn.Như chính lúc cô yêu hắn ,chia tay hắn, Thu vẫn kiểu cố chấp cổ điển áp đặt suy nghĩ. con người đâu phải vật vô tính, nhất là với 1 thằng đàn ông phải gọi là từng biết mùi đời , càng tù túng thì người ta càng muốn vùng vẫy.Phải có lẽ Thu không sai nếu đừng cho đi quá nhiều,và đừng hy vọng mình nhận lại được. hắn phũ phàng thật nhưng người sai vẫn lại là cô. Thế mới đau chứ.Thu tự đưa mình vào tròng rồi tự loay hoay tháo nút thắt đâu ngờ sợi dây càng siết chặt. Thu trắng tay. Hay đơn giản sau cuộc vui THu đâu ngờ bỏ cô chỉ là vấn đề thời gian. bất cứ khi nào hắn muốn Thu cũng chỉ là 1 món hàng đã qua sử dụng chỉ còn mỗi việc chờ ngày hết hạn. vậy mà THu vẫn ngạo mạn cứ như nắm trong tay hết thảy mọi thứ kể cả hắn.Thu nghĩ mình hiểu rõ hắn , mù quáng rằng hắn không thể bỏ cô khi cả thế giới chả tìm đâu ra 1 cô nàng yêu hắn nhiều đến thế. tự tin là 1 lợi thế , nhưng khi áp đặt cái lối suy nghĩ dã man ấy cộng thêm phóng thoáng của mình Thu tự đưa mình từ sản phẩm trưng bày xuống hàng safe off.Dễ dàng cho đi nhưng khó khăn khi đòi lại,Thu muốn nhận lại cả tiền lời với thứ sản phẩm vừa cho không.Nực cười cô không hề biết mình bị cướp sạch cả vốn.Cơ bản Lý thuyết đôi khi đánh lừa ta một khi áp dụng quá cứng ngắt khô khan.Rằng cho đi rồi sẽ được nhận lại. Thu vô tình đánh mất giá trị bản thân và ...vô tình đó lại là lý do để hắn bỏ cô hoàn hảo nhất.Thu nhớ lại cái cách hắn phone cho cô vỏn vẹn:"Mình chấm dứt đi". Nhắm mắt, đầu mặc định Phải chi Thu đừng quá yêu hắn
Căn phòng tối,chiếc ghế sofa xám ....căn hộ chung cư quá bé nhỏ với THu,lúc này nó bức bối , mặc nhiên bao quanh lấy tiếng cười như 1 sự nhượng bộ. giọng Thu càng lúc càng chua chát, cho thỏa mọi so sánh khập khiễn đeo đuổi.Thu cười để sỉ để nhổ vào đời những hờn căm.. hay chỉ để muốn cảm nhận chút gì đó còn lại của niềm vui qua thứ âm thanh mà đời mang lại cho người con gái trẻ này? Thu cười vì nguyên do gì ngay chính Thu cũng mộng mị , chỉ biết cái cười ấy không sẽ không đủ để đưa cô đi tiếp chuỗi ngày sau..
22\5\2010
bảo ngâu

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét