bạn có thể coi đây như 1 hồI ký …
hè năm 2 , sau buổI kết thúc 1 học kì …cuốI năm trường vắng ngắt ,sinh viên vộI vã đón chuyến xe sớm quay về nhà, thầy cô tất bật vớI mớ hồ sơ hoàn tất năm cũ. Tôi , đứng lặng ngắm nhìn 1 thứ gì đó xa xăm , có lẽ là hồI tưởng …
hè, trường chẳng có chút gì gọI là báo hiệu hè, không bàng, không tổng kết, cũng chả liên hoan tạm biệt lớp. chỉ có mỗI bức tượng đầy rêu u ám , những góc tường vắng lặng . mảng sơn dầu còn bám tươi mớI như lúc bắt đầu năm, mùi dầu thông còn nồng đượm , cũng chưa phảI xa cách gì , tuy thế mà đã 2 năm gắn bó , 2 cái hè. ấy vậy mà chẳng thể nào quen được cái cảm giác này chút nào. 1 năm đến nhanh và đi nhanh quá . vẫn còn thấp thoáng bóng sinh viên trường ràng tranh đem về , hay cô lao công cặm cụI bóc từng mảng màu khô cứng trên bức tường trắng tinh. mấy chốc vắng lặng thế này.
Hè là thế ư ? tạI sao sống ở thành phố sôi động thế mà lạI vẫn choáng khi đốI mặt vớI sự trống vắng này? Sao lạI thấy buồn , cảm giác cứ như là chưa từng ở đây , chưa bao giờ thuộc về nó. Cứ như là xa lạ. về thôi , còn nhà , còn gia đình , tôi.......... thoáng giật mình.
Sau 2 ngày kết thúc năm, tôi đón thẳng 1 chuyến đi Đà Lạt mà không dự báo ngày về , có thể là hết hè. bản tính mau chán khiến con ngườI ta chả bao giờ muốn ngồI không 1 chổ quá lâu hay ở 1 nơi quá nhiều , nhà đốI vớI tôi cũng vậy , mặc dù ờ đó còn vài ngườI lẽ ra phảI quan tâm. Tôi là con ngựa chứng . ắt hẳn gia đình cũng mơ hồ cảm nhận được chẳng mấy chốc tôi sẽ rờI bỏ nơi này mà đi ( khi đã đủ lông đủ cánh). Lên Đà Lạt , nói đúng hơn là về Đà Lạt . về lại 1 nơi mà có lẽ cả đờI tôi sẽ chẳng thể nào quên.đôi lúc có cảm tưởng nó còn quyến rũ hơn cả gia đình. cả năm tôi bám riết lấy trường như 1 thỏI nam châm hút sắt , hè đến được 2 ngày, 2 ngày để quẩy chiếc ba lô tiếp tục lên đường . Nhà đôi lúc quá mơ hồ.có lẽ Tôi là 1 ngườI vô tâm , vô tâm đến độ vô cảm bỏ mặc mọI thứ, gia đình chỉ để quay lạI nơi đây, để tìm lạI chút kỉ niệm còn sót ư ? kỉ niệm _nghĩ lạI mà nực cườI . tìm mọI cách chốI bỏ nó rồI quay lạI lục lọI mớ ký ức. Cuộc sống tôi cứ thế mà lẩn quẩn , không biết nắm giữ những gì đang có , chỉ hốI tiếc hành hạ mình khi thứ gì quý giá đã từ bỏ tôi ra đi . hầu hết chúng chịu hết nỗI sau những vô tâm, ích kỉ ấy…
9 tiếng sau khi đặt chân lên chuyến xe đò thay vì đón thẳng 1 chuyến Thành BưởI , mệt rã rượI vì nhồI nhét và chuyển xe liên tục, tôi đã kiếm được 1 phòng trọ giá rẻ cách trung tâm 2km, ẩm thấp và không nước nóng. chỉ còn cách tập quen vớI môi trưòng để sống sót cả tháng vớI mớ bạc lẻ . đó đôi khi là thứ tôi học đựoc sau những lần xách balô đi như thế _ khả năng thích ứng cực cao. Tôi thích mình như thế. xốI vộI gáo nước lạnh ,thay bộ đồ khác ấm áp hơn so vớI cái nhiệt độ lạnh hơn mức bình thường này . Đà Lạt đã chập choạng tốI , loay hoay vớI mớ dồ dùng vừa lôi trong chiếc balô, tôi nhớ mình vẫn gọI điện về báo cho ba và ngườI mớI . an tâm là mình đã hoàn thành xong nhiệm vụ, thiết đãi mình bữa đầu tiên hoành tráng tạI Đà Lạt ,và tranh thủ dạo quanh khu trọ mớI . hè ở đây khác hè thành phố quá, lẽ thường giờ này sẽ chẳng đông thế đâu, ấy vậy mà làng đạI học này vẫn cứ xôn xao.sinh viên cứ thảnh thơi cuốc bộ quanh dốc ngã 5 này. Ngày đầu tiên đầy hào hứng , nếu không vì chuyến xe ban chiều có lẽ tôi đã đủ sức dạo đến tận hồ Xuân Hương ấy chứ . quay lạI căn phòng trọ của mình cùng cuốn báo mớI mua .chỉ vài phút sau tôi đã thiếp đi mất.
6h sáng ngày thứ 2, loạng choạng dậy trễ hơn tôi tưởng . ánh nắng đã tung khung cửa sổ tràn ngập cả phòng , ấm áp thật. nhanh lên phảI sửa sọan để kịp ra chợ trước lúc mặt trờI lên quá cao. kịp lôi theo cây dù, mang vộI đôi tất và choàng ấm trong chiếc khăn len (sực nhớ ngườI cũ tặng trong chuyến đi Đà Lạt trước). tôi hốI hả như sắp trễ chuyến tàu, bỏ bụng ổ bánh mì ăm ắp thịt ngon lành cay xè nóng rang lồng ngực, thong dong mà đi dọc cả con đường Bùi THị Xuân đông đúc . Chọn con đường xa nhất để đến chợ tôi muốn mình phảI ngắm thật kĩ từng ngõ ngách xứ sở sương mù này.
8h đặt chân đến trung tâm ,vẫn thế không khác là bao so vớI trí nhớ . khác làm sao được khi tôi mớI vừa rờI khỏI nó cách đây 1 năm_ 1 năm ròng. Vừa quen thuộc vừa xa lạ , vừa lạnh lẽo vừa ấm áp, vừa vui chốc lạI thoáng buồn, Đà Lạt là thế bao giờ cũng gây trong tôi xúc cảm như vậy dẫu có đi xa đến mấy hay gần đến thế nào cái cảm giác ấy vẫn hiện hữu.nó như ở trong tôi nhắc nhở về 1 lỗI lầm , 1 quá khứ hay 1 kỉ niệm cứ như là vết thương …ngườI cũ cứ thế mãi vẫn không rờI bỏ ký ức được .cuộc sống quá nhanh nhưng mỗI khắc trôi qua lạI quá nhẹ nhàng , để rồI khi tất cả trôi đi mất tôi vẫn ngồI đấy ngơ ngác , không níu kéo được gì. nhẹ nhàng quá …ngườI cũ ra đi cũng nhẹ nhàng thế. bỗng 1 ngày chúng tôi không còn nói được gì nữa đành để cho mình rờI xa nhau. cảm xúc cứ thế mỗI nơi trên Đà Lạt lạI đầy ắp. hít 1 hơi thật sâu , ghé thăm những gì thân thuộc ,và cảm giác khí lạnh tràn ngập phổi. độc bước vớI ký ức, độc thoạI một mình vớI nộI tâm và bấm máy,cái sở thích quen thuộc khi vác hành lý đi xa đến 1 nơi nào đó. Nhưng ai ngờ lần này lạI là Đà Lạt, quen thuộc đến thế nào . con hẻm ấy , dốc cua Tăng Bạt Hổ quen đến lạ . Đà Lạt vào trưa ai ngờ cũng buốt thế . tạm biệt chốn cũ ,tôi cuốc bộ tìm kiếm 1 địa điểm dừng chân và muốn nhấm nháp 1 chút gì đó.Café Tùng bỗng dưng sôi sục trong trí nhớ, 1 vị trí bao quát cùng tầm nhìn , yên ổn trong giây lát vớI tách café sữa nồng ấm . hương vị thơm lừng len lỏI qua cái lạnh dường như cuốn hút tôi nhấp 1 ngụm bỏng rát .gian phòng cổ điển vớI lốI kiến trúc cách tân , đèn mờ màu le lói, gam màu trầm . Không gian mặc định là không quá cầu kì nhưng đủ sức đem lại ánh nhìn dễ chịu. lia mắt sang mọI góc khuất của quán , sực thấy lạI thói quen nhấm nháp rồI dòm dòm rồI lạI phân tích . bản “Song From A Secret Garden ”du dương , đôi lúc lạI dập dìu âm hưởng vẫn như lúc nào, da diết thế. cảm xúc mà ta mãi mê theo đuổI đôi khi lạI chếnh choáng lắm. chua chát thay mãi đến tận bây giờ tôi mớI sở hữu nó, khi ngườI cũ đã không còn. vớI tay rót tách trà nóng thơm nức mùi gừng, 1 ngụm cũng đủ làm ấm rang bụng. Chợt muốn nhắn tin cho ngườI mớI để xua đi cảm giác trống trải.
Me: - Ở đây lạnh quá hà ! Nhớ em ko?
TEnt3n: - Ko nhớ mà trả lờI tn của em liền àh. Đà Lạt sao rồI em ?
Me: - Vẫn còn trong ký ức …
TEnt3n: - lạI triết lý gì nữa rồI .cô bé ngốc lại suy nghĩ vu vơ gì thế hả???
Me: - hok có j` hết . chọc anh thôi.>"<
hè năm 2 , sau buổI kết thúc 1 học kì …cuốI năm trường vắng ngắt ,sinh viên vộI vã đón chuyến xe sớm quay về nhà, thầy cô tất bật vớI mớ hồ sơ hoàn tất năm cũ. Tôi , đứng lặng ngắm nhìn 1 thứ gì đó xa xăm , có lẽ là hồI tưởng …
hè, trường chẳng có chút gì gọI là báo hiệu hè, không bàng, không tổng kết, cũng chả liên hoan tạm biệt lớp. chỉ có mỗI bức tượng đầy rêu u ám , những góc tường vắng lặng . mảng sơn dầu còn bám tươi mớI như lúc bắt đầu năm, mùi dầu thông còn nồng đượm , cũng chưa phảI xa cách gì , tuy thế mà đã 2 năm gắn bó , 2 cái hè. ấy vậy mà chẳng thể nào quen được cái cảm giác này chút nào. 1 năm đến nhanh và đi nhanh quá . vẫn còn thấp thoáng bóng sinh viên trường ràng tranh đem về , hay cô lao công cặm cụI bóc từng mảng màu khô cứng trên bức tường trắng tinh. mấy chốc vắng lặng thế này.
Hè là thế ư ? tạI sao sống ở thành phố sôi động thế mà lạI vẫn choáng khi đốI mặt vớI sự trống vắng này? Sao lạI thấy buồn , cảm giác cứ như là chưa từng ở đây , chưa bao giờ thuộc về nó. Cứ như là xa lạ. về thôi , còn nhà , còn gia đình , tôi.......... thoáng giật mình.
Sau 2 ngày kết thúc năm, tôi đón thẳng 1 chuyến đi Đà Lạt mà không dự báo ngày về , có thể là hết hè. bản tính mau chán khiến con ngườI ta chả bao giờ muốn ngồI không 1 chổ quá lâu hay ở 1 nơi quá nhiều , nhà đốI vớI tôi cũng vậy , mặc dù ờ đó còn vài ngườI lẽ ra phảI quan tâm. Tôi là con ngựa chứng . ắt hẳn gia đình cũng mơ hồ cảm nhận được chẳng mấy chốc tôi sẽ rờI bỏ nơi này mà đi ( khi đã đủ lông đủ cánh). Lên Đà Lạt , nói đúng hơn là về Đà Lạt . về lại 1 nơi mà có lẽ cả đờI tôi sẽ chẳng thể nào quên.đôi lúc có cảm tưởng nó còn quyến rũ hơn cả gia đình. cả năm tôi bám riết lấy trường như 1 thỏI nam châm hút sắt , hè đến được 2 ngày, 2 ngày để quẩy chiếc ba lô tiếp tục lên đường . Nhà đôi lúc quá mơ hồ.có lẽ Tôi là 1 ngườI vô tâm , vô tâm đến độ vô cảm bỏ mặc mọI thứ, gia đình chỉ để quay lạI nơi đây, để tìm lạI chút kỉ niệm còn sót ư ? kỉ niệm _nghĩ lạI mà nực cườI . tìm mọI cách chốI bỏ nó rồI quay lạI lục lọI mớ ký ức. Cuộc sống tôi cứ thế mà lẩn quẩn , không biết nắm giữ những gì đang có , chỉ hốI tiếc hành hạ mình khi thứ gì quý giá đã từ bỏ tôi ra đi . hầu hết chúng chịu hết nỗI sau những vô tâm, ích kỉ ấy…
9 tiếng sau khi đặt chân lên chuyến xe đò thay vì đón thẳng 1 chuyến Thành BưởI , mệt rã rượI vì nhồI nhét và chuyển xe liên tục, tôi đã kiếm được 1 phòng trọ giá rẻ cách trung tâm 2km, ẩm thấp và không nước nóng. chỉ còn cách tập quen vớI môi trưòng để sống sót cả tháng vớI mớ bạc lẻ . đó đôi khi là thứ tôi học đựoc sau những lần xách balô đi như thế _ khả năng thích ứng cực cao. Tôi thích mình như thế. xốI vộI gáo nước lạnh ,thay bộ đồ khác ấm áp hơn so vớI cái nhiệt độ lạnh hơn mức bình thường này . Đà Lạt đã chập choạng tốI , loay hoay vớI mớ dồ dùng vừa lôi trong chiếc balô, tôi nhớ mình vẫn gọI điện về báo cho ba và ngườI mớI . an tâm là mình đã hoàn thành xong nhiệm vụ, thiết đãi mình bữa đầu tiên hoành tráng tạI Đà Lạt ,và tranh thủ dạo quanh khu trọ mớI . hè ở đây khác hè thành phố quá, lẽ thường giờ này sẽ chẳng đông thế đâu, ấy vậy mà làng đạI học này vẫn cứ xôn xao.sinh viên cứ thảnh thơi cuốc bộ quanh dốc ngã 5 này. Ngày đầu tiên đầy hào hứng , nếu không vì chuyến xe ban chiều có lẽ tôi đã đủ sức dạo đến tận hồ Xuân Hương ấy chứ . quay lạI căn phòng trọ của mình cùng cuốn báo mớI mua .chỉ vài phút sau tôi đã thiếp đi mất.
6h sáng ngày thứ 2, loạng choạng dậy trễ hơn tôi tưởng . ánh nắng đã tung khung cửa sổ tràn ngập cả phòng , ấm áp thật. nhanh lên phảI sửa sọan để kịp ra chợ trước lúc mặt trờI lên quá cao. kịp lôi theo cây dù, mang vộI đôi tất và choàng ấm trong chiếc khăn len (sực nhớ ngườI cũ tặng trong chuyến đi Đà Lạt trước). tôi hốI hả như sắp trễ chuyến tàu, bỏ bụng ổ bánh mì ăm ắp thịt ngon lành cay xè nóng rang lồng ngực, thong dong mà đi dọc cả con đường Bùi THị Xuân đông đúc . Chọn con đường xa nhất để đến chợ tôi muốn mình phảI ngắm thật kĩ từng ngõ ngách xứ sở sương mù này.
8h đặt chân đến trung tâm ,vẫn thế không khác là bao so vớI trí nhớ . khác làm sao được khi tôi mớI vừa rờI khỏI nó cách đây 1 năm_ 1 năm ròng. Vừa quen thuộc vừa xa lạ , vừa lạnh lẽo vừa ấm áp, vừa vui chốc lạI thoáng buồn, Đà Lạt là thế bao giờ cũng gây trong tôi xúc cảm như vậy dẫu có đi xa đến mấy hay gần đến thế nào cái cảm giác ấy vẫn hiện hữu.nó như ở trong tôi nhắc nhở về 1 lỗI lầm , 1 quá khứ hay 1 kỉ niệm cứ như là vết thương …ngườI cũ cứ thế mãi vẫn không rờI bỏ ký ức được .cuộc sống quá nhanh nhưng mỗI khắc trôi qua lạI quá nhẹ nhàng , để rồI khi tất cả trôi đi mất tôi vẫn ngồI đấy ngơ ngác , không níu kéo được gì. nhẹ nhàng quá …ngườI cũ ra đi cũng nhẹ nhàng thế. bỗng 1 ngày chúng tôi không còn nói được gì nữa đành để cho mình rờI xa nhau. cảm xúc cứ thế mỗI nơi trên Đà Lạt lạI đầy ắp. hít 1 hơi thật sâu , ghé thăm những gì thân thuộc ,và cảm giác khí lạnh tràn ngập phổi. độc bước vớI ký ức, độc thoạI một mình vớI nộI tâm và bấm máy,cái sở thích quen thuộc khi vác hành lý đi xa đến 1 nơi nào đó. Nhưng ai ngờ lần này lạI là Đà Lạt, quen thuộc đến thế nào . con hẻm ấy , dốc cua Tăng Bạt Hổ quen đến lạ . Đà Lạt vào trưa ai ngờ cũng buốt thế . tạm biệt chốn cũ ,tôi cuốc bộ tìm kiếm 1 địa điểm dừng chân và muốn nhấm nháp 1 chút gì đó.Café Tùng bỗng dưng sôi sục trong trí nhớ, 1 vị trí bao quát cùng tầm nhìn , yên ổn trong giây lát vớI tách café sữa nồng ấm . hương vị thơm lừng len lỏI qua cái lạnh dường như cuốn hút tôi nhấp 1 ngụm bỏng rát .gian phòng cổ điển vớI lốI kiến trúc cách tân , đèn mờ màu le lói, gam màu trầm . Không gian mặc định là không quá cầu kì nhưng đủ sức đem lại ánh nhìn dễ chịu. lia mắt sang mọI góc khuất của quán , sực thấy lạI thói quen nhấm nháp rồI dòm dòm rồI lạI phân tích . bản “Song From A Secret Garden ”du dương , đôi lúc lạI dập dìu âm hưởng vẫn như lúc nào, da diết thế. cảm xúc mà ta mãi mê theo đuổI đôi khi lạI chếnh choáng lắm. chua chát thay mãi đến tận bây giờ tôi mớI sở hữu nó, khi ngườI cũ đã không còn. vớI tay rót tách trà nóng thơm nức mùi gừng, 1 ngụm cũng đủ làm ấm rang bụng. Chợt muốn nhắn tin cho ngườI mớI để xua đi cảm giác trống trải.
Me: - Ở đây lạnh quá hà ! Nhớ em ko?
TEnt3n: - Ko nhớ mà trả lờI tn của em liền àh. Đà Lạt sao rồI em ?
Me: - Vẫn còn trong ký ức …
TEnt3n: - lạI triết lý gì nữa rồI .cô bé ngốc lại suy nghĩ vu vơ gì thế hả???
Me: - hok có j` hết . chọc anh thôi.>"<
TEnt3n: - Nhớ giữ ấm đấy, đừng quá mãi ham chơi .
Me: - Anh làm như em là con nít ấy .em đang yên ổn ở 1 nơi ấm áp và an toàn .Anh yên tâm rồI nhe.
TEnt3n: - Em đúng là con nít quỷ ... anh thua rồI. thôi, gặp lại em sau nha. .
Me: - Bye bye anh.
1, 2, 3, 4- vỏn vẹn 4 tin , lần nào cũng thế số lượng chả bao giờ vượt quá con số 10. Tôi không kỳ vọng gì mấy . đôi lúc lạI chả hiểu nổI mình ,ngườI mớI đúng là ngườI được đổ khuôn theo chính đơn tôi đặt hàng .ngườI mớI không đẹp theo kiểu tài tử nhưng lạI nam tính vớI độ nóng luôn khiến các nàng chăm chú, không quá thông minh đủ để hơn tôi 1 cái đầu mà ngưỡng mộ , mạnh mẽ mà không quá cứng rắn và biết làm tôi cườI … ngườI mớI là thứ tôi theo đuổI mãi khi bước chân vào ĐạI Học. ngườI cũ đến quá sớm và đi cũng quá nhanh, ngay lúc lý trí tôi đã được mặc định về con ngườI kia . vớI bao nhiêu tình cảm tôi ném trả lạI bằng sự hững hờ , trẻ con ích kỉ . mỗI việc chạy theo chiếc bóng vô tình làm đau ngườI ta , rồI tự bao giờ đã đẩy ngườI ra xa bởI lẽ ngườI cũ chẳng kịp khít vớI chiếc khuôn mặc cho mọI chân tình ấy. Người mớI đến , hoàn hảo , tôi cũng chẳng còn kịp để xem lại chiếc khuôn , nhanh chóng ta là 1 cặp .nhưng chính vì quá tròn trịa đôi khi lạI là 1 khiếm khuyết ….. chiếc khuôn giờ đã khác ...
3h chiều ngày đầu tiên , bắt đầu cảm thấy mệt sau ngày dài nghĩ ngợI , tôi lê lếch tiếp qua khu Nguyễn Văn TrỗI tìm con đường ngắn nhất về lạI khu phòng trọ , vẫn không quên tự thưởng cho mình que xiên nướng nghi ngút bên đường. về phòng trong tâm trạng không mấy khá khẩm, lạI phảI lao vào phòng tắm xốI vộI gáo nước lạnh cho sạch bụI đất cả ngày bám cứng ngườI ,chân đau ê ẩm tê cóng vì chưa quen đi bộ nhiều đến thế ,thiết nghĩ chỉ cần ngã lưng ra sàn là nhắm mắt được ngay chứ chả cần đến tấm nệm dày êm ái kia. ấy vậy mà chẳng tài nào chợp mắt được ,cứ vu vơ nghĩ chuyện không đâu .cứ thế cho đến khi mệt lã thiếp đi mất . có lẽ ngày đầu tiên trôi qua thế và bị đánh rơi mất buổI tốI .
ngày thứ 2 , 5h30 choàng tỉnh giấc
Không lâu như tôi tưởng , lạI sốc ngược balô về nhà trước sự ngạc nhiên trố mắt của nhỏ em.
1, 2, 3, 4- vỏn vẹn 4 tin , lần nào cũng thế số lượng chả bao giờ vượt quá con số 10. Tôi không kỳ vọng gì mấy . đôi lúc lạI chả hiểu nổI mình ,ngườI mớI đúng là ngườI được đổ khuôn theo chính đơn tôi đặt hàng .ngườI mớI không đẹp theo kiểu tài tử nhưng lạI nam tính vớI độ nóng luôn khiến các nàng chăm chú, không quá thông minh đủ để hơn tôi 1 cái đầu mà ngưỡng mộ , mạnh mẽ mà không quá cứng rắn và biết làm tôi cườI … ngườI mớI là thứ tôi theo đuổI mãi khi bước chân vào ĐạI Học. ngườI cũ đến quá sớm và đi cũng quá nhanh, ngay lúc lý trí tôi đã được mặc định về con ngườI kia . vớI bao nhiêu tình cảm tôi ném trả lạI bằng sự hững hờ , trẻ con ích kỉ . mỗI việc chạy theo chiếc bóng vô tình làm đau ngườI ta , rồI tự bao giờ đã đẩy ngườI ra xa bởI lẽ ngườI cũ chẳng kịp khít vớI chiếc khuôn mặc cho mọI chân tình ấy. Người mớI đến , hoàn hảo , tôi cũng chẳng còn kịp để xem lại chiếc khuôn , nhanh chóng ta là 1 cặp .nhưng chính vì quá tròn trịa đôi khi lạI là 1 khiếm khuyết ….. chiếc khuôn giờ đã khác ...
3h chiều ngày đầu tiên , bắt đầu cảm thấy mệt sau ngày dài nghĩ ngợI , tôi lê lếch tiếp qua khu Nguyễn Văn TrỗI tìm con đường ngắn nhất về lạI khu phòng trọ , vẫn không quên tự thưởng cho mình que xiên nướng nghi ngút bên đường. về phòng trong tâm trạng không mấy khá khẩm, lạI phảI lao vào phòng tắm xốI vộI gáo nước lạnh cho sạch bụI đất cả ngày bám cứng ngườI ,chân đau ê ẩm tê cóng vì chưa quen đi bộ nhiều đến thế ,thiết nghĩ chỉ cần ngã lưng ra sàn là nhắm mắt được ngay chứ chả cần đến tấm nệm dày êm ái kia. ấy vậy mà chẳng tài nào chợp mắt được ,cứ vu vơ nghĩ chuyện không đâu .cứ thế cho đến khi mệt lã thiếp đi mất . có lẽ ngày đầu tiên trôi qua thế và bị đánh rơi mất buổI tốI .
ngày thứ 2 , 5h30 choàng tỉnh giấc
Không lâu như tôi tưởng , lạI sốc ngược balô về nhà trước sự ngạc nhiên trố mắt của nhỏ em.

dựa trên my first love
Trả lờiXóa